Chính sách đối với lao động nước ngoài tại Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất
Các Tiểu vương quốc
Arab Thống nhất (UAE) là một trong những quốc gia có tỷ lệ người nước ngoài cao
và phụ thuộc đáng kể vào lao động nhập cư trong phát triển kinh tế, xây dựng cơ
sở hạ tầng và mở rộng dịch vụ. Trong quá trình chuyển đổi mô hình tăng trưởng
và nâng cao năng lực cạnh tranh, UAE đã từng bước điều chỉnh chính sách đối với
lực lượng này. Bài viết khái quát những điều chỉnh đối với hệ thống bảo lãnh kafala và sự ra đời của các cơ
chế thị thực dài hạn, đồng thời phân tích những kết quả và giới hạn chủ yếu của
chính sách.
Trong thời gian
dài, quản trị di cư tại UAE dựa trên hệ thống kafala, theo đó người lao động
phải có người bảo lãnh tại địa phương và địa vị cư trú gắn với quan hệ việc
làm, mang tính tạm thời (Errichiello và Nyhagen, 2021). Cơ chế này giúp nhà
nước kiểm soát dòng lao động nhập cư nhưng làm tăng sự phụ thuộc của người lao
động vào chủ sử dụng. Trước nhu cầu thu hút nhân lực chất lượng cao, năm 2019
UAE triển khai Thị thực Vàng (Golden Visa), cho phép một số nhóm đủ điều kiện
cư trú dài hạn, làm việc và và được
hưởng một số điều kiện thuận lợi hơn về làm việc và đầu tư tại UAE (Hvidt,
2019).
Năm 2021, UAE tiếp
tục áp dụng Thị thực Xanh (Green Visa) có thời hạn 5 năm, dành cho người làm
nghề tự do, lao động có kỹ năng, doanh nhân và nhà đầu tư. Người được cấp thị
thực có thể tự bảo lãnh, được kéo dài thời gian ân hạn sau khi giấy phép cư trú
hết hiệu lực và bảo lãnh con cái theo những điều kiện thuận lợi hơn (WAM,
2021a). Những thay đổi này làm tăng tính chủ động và tạo môi trường cư trú ổn
định hơn cho các nhóm được thụ hưởng. Tuy nhiên, phạm vi áp dụng vẫn gắn với
trình độ, nghề nghiệp, thu nhập, khả năng đầu tư và mức độ đóng góp cho nền
kinh tế; vì vậy, tính tạm thời vẫn là đặc điểm phổ biến đối với phần lớn lao
động nước ngoài.

Lao
động nước ngoài tại UAE. Ảnh: Euromedmonitor.org
Nguồn ảnh: https://tuoitre.vn/uae-sua-quy-dinh-ve-thoi-diem-tra-luong-cho-nguoi-lao-dong-20260519143333747.htm
Nhìn chung, chính
sách của UAE hướng nhiều hơn đến thu hút và giữ chân nhân tài, lao động kỹ năng
cao nhằm phục vụ phát triển kinh tế hơn là xây dựng một quá trình hội nhập lâu
dài cho toàn bộ người nhập cư. UAE tìm cách cân bằng lợi ích quốc gia với nhu cầu
của một lực lượng lao động đa dạng (Thiollet, 2017). Do chưa có chính sách hội
nhập xã hội toàn diện, cảm giác gắn bó của người di cư chủ yếu được hình thành
trong đời sống thường nhật, thông qua công việc, quan hệ xã hội, khu dân cư,
trung tâm mua sắm và các không gian đô thị (Elsheshtawy, 2020; Errichiello,
2023c). Điều đó cho thấy người nước ngoài vẫn có thể tạo dựng cảm giác thuộc về
dù địa vị pháp lý của họ còn thiếu ổn định.
Kể từ những năm
2000, diễn ngôn quốc gia của UAE ngày càng nhấn mạnh vai trò của khoảng 200
quốc tịch đang sinh sống tại nước này và xây dựng hình ảnh một xã hội hòa bình,
đa dạng, khoan dung (Horinuki, 2019). Việc phát động “Năm Khoan dung” năm 2019
và xây dựng “Ngôi nhà Gia đình Abraham” thể hiện định hướng thúc đẩy đối thoại,
tôn trọng khác biệt và chung sống giữa các nền văn hóa, tôn giáo (Ministry of
Economy, 2019; Errichiello, 2023c). Các thông điệp và sáng kiến này hỗ trợ UAE
thu hút nhân lực, đầu tư và củng cố hình ảnh quốc gia hiện đại. Tuy nhiên,
chúng không đồng nghĩa với việc người lao động nước ngoài có đầy đủ quyền cư
trú lâu dài, quyền công dân hoặc một cơ chế hội nhập pháp lý toàn diện. Quy
định cho phép một số nhân tài, nhà đầu tư và gia đình họ nhập quốc tịch vẫn
mang tính chọn lọc cao (WAM, 2021b).
Người Pakistan là
một ví dụ tiêu biểu về vai trò lâu dài của lao động Nam Á đối với UAE. Từ thập
niên 1960, họ đã tham gia các lĩnh vực thương mại, đánh bắt thủy sản, dầu mỏ và
xây dựng (Davidson, 2008). Trong giai đoạn 2010–2014, khoảng 1,2 triệu người
Pakistan sinh sống tại UAE. Trong lực lượng lao động Parkistan di cư tới
các nước vùng Vịnh, lao động không có kỹ năng chiếm tỷ lệ đáng kể (Shah,
2017). Trường hợp này cho thấy lao động nhập cư đã đóng góp lâu dài vào nền
kinh tế UAE, đồng thời phản ánh sự phân tầng của chính sách: nhóm có trình độ
và thu nhập cao dễ tiếp cận các cơ chế cư trú mới hơn, trong khi lao động phổ
thông vẫn phụ thuộc nhiều vào việc làm và người bảo lãnh.
Những cải cách gần
đây có ý nghĩa tích cực khi đa dạng hóa con đường cư trú, giảm sự phụ thuộc vào
người bảo lãnh đối với một số nhóm và tạo điều kiện thuận lợi hơn cho lao động
kỹ năng cao, người làm nghề tự do, doanh nhân, nhà đầu tư cùng gia đình họ.
Chính sách cũng hỗ trợ UAE thu hút nhân tài quốc tế, thúc đẩy đổi mới sáng tạo
và củng cố vị thế trung tâm kinh tế toàn cầu. Qua đó, người nước ngoài dần được
nhìn nhận không chỉ là nguồn lao động tạm thời mà còn là nguồn lực quan trọng
đối với năng lực cạnh tranh quốc gia.
Dù vậy, tác động
của cải cách đối với lao động phổ thông và người thu nhập thấp còn hạn chế.
Nhiều người vẫn phụ thuộc vào chủ sử dụng lao động, dễ bị tổn thương trước biến
động việc làm và thiếu ổn định về cư trú. Hơn nữa, cư trú dài hạn không đồng
nghĩa với hội nhập đầy đủ về pháp lý và chính trị; khả năng nhập quốc tịch còn
hạn chế và chưa có một lộ trình phổ quát để người lao động trở thành thành viên
lâu dài của xã hội tiếp nhận. Vì vậy, khoảng cách giữa diễn ngôn hòa nhập và
quyền lợi thực tế vẫn tồn tại.
Có thể thấy chính
sách đối với lao động nước ngoài tại UAE đang chuyển từ mô hình quản lý chủ yếu
dựa vào bảo lãnh và cư trú tạm thời sang cách tiếp cận linh hoạt, có tính cạnh
tranh hơn. Thị thực Vàng, Thị thực Xanh và các chính sách thúc đẩy đa dạng và thu hút nhân lực quốc tế đã góp phần mở rộng
cơ hội cư trú, làm việc và đầu tư cho một số nhóm, nhưng chưa tạo nên
một mô hình hội nhập toàn diện. Trong thời gian tới, mức độ bao trùm của chính
sách phụ thuộc vào khả năng UAE tiếp tục cải thiện điều kiện lao động, bảo vệ
các nhóm dễ bị tổn thương và thu hẹp khoảng cách giữa mục tiêu thu hút nhân lực
quốc tế với quyền lợi thực tế của người lao động nước ngoài.
Tài liệu tham khảo
1. AlMutawa,
R. (2024). Everyday life in the spectacular city: Making home in Dubai.
University of California Press.
2. Davidson,
C. M. (2008). Dubai: The vulnerability of success. Hurst & Company.
3. Elsheshtawy,
Y. (2020). Urban enclaves and transient cosmopolitanism. City, 24(5–6),
805–817. https://doi.org/10.1080/13604813.2020.1843279
4. Errichiello,
G. (2023c). The “local turn” and everyday integration: The Pakistani
middle-class migrants in Dubai. Journal of Immigrant & Refugee Studies,
21(2), 217–229. https://doi.org/10.1080/15562948.2022.2103867
5. Errichiello,
G., & Nyhagen, L. (2021). “Dubai is a transit lounge”: Migration,
temporariness and belonging among Pakistani middle-class migrants. Asian and
Pacific Migration Journal, 30(2), 119–142. https://doi.org/10.1177/01171968211013309
6. Horinuki,
K. (2019). Promoting diversity, branding the state: Migrant-friendly discourses
in the United Arab Emirates. In L. Kwen Fee, N. Hosoda, & M. Ishii (Eds.), International
labour migration in the Middle East and Asia: Issues of inclusion and exclusion
(pp. 97–114). Springer Nature.
7. Hvidt,
M. (2019). Exploring the nexus between highly-skilled migrants, the Kafala system,
and development in the UAE. Journal of Arabian Studies, 9(1), 75–91.
https://doi.org/10.1080/21534764.2019.1649827
8. Ministry
of Economy. (2019). Year of tolerance: Upholding the UAE’s status as a
global capital for tolerance. https://www.moec.gov.ae/en/-/en/year-oftolerance-1
9. Shah,
N. M. (2017). The Pakistani diaspora in the Gulf. In R. Amjad (Ed.), The
Pakistani diaspora: Corridors of opportunity and uncertainty (pp. 111–136).
Lahore School of Economics.
10. Thiollet,
H. (2017). Managing transnational labour in the Arab Gulf: External and
internal dynamics of migration politics since the 1950s. In L. Vignal (Ed.), The
transnational Middle East: People, places, borders (pp. 21–43). Routledge.
11. Wakālat
Anbāʾ al-Imārāt (WAM). (2021a, September 6). UAE newspaper commends new
Green Visa initiative. https://www.wam.ae/en/details/1395302967089
12. Wakālat
Anbāʾ al-Imārāt (WAM). (2021b, January 30). UAE grants citizenship and
passport to investors, professionals, special talents. https://www.wam.ae/en/details/1395302905586
ThS. Hồ Diệu Huyền
Phòng Nghiên cứu Trung Đông và Tây Á